VIẾT CHO ANH GIOAN - BAOTIXITA LÊ XUÂN CÁT.
ĐÔI DÒNG TÂM SỰ VỚI ANH....
Trước giờ giãn cách Xã hội. Tiếng chuông giáo đường Thủ Đức vang vọng chiều thứ Bảy 22 tháng 05 năm 2021.
Không bao giờ nghĩ rằng tiếng chuông Nhà thờ chiều nay, lại là buổi chiều tôi, anh, gặp nhau tay bắt mặt mừng trước Thánh lễ,và sau Thánh lễ cuối cùng của anh. Cũng không thể tưởng nghỉ nổi, đó lại là Thánh lễ cuối cùng anh vĩnh viễn chia tay với cộng đoàn giáo xứ Thủ Đức sau mấy chục năm anh gắn bó.
Sau hơn 60 ngày giãn cách Xã Hội. Tôi, cũng không nghĩ là cuộc điện đàm giữa tôi và anh khoản 20g00 ngày 25.07.2021 lại là cuộc đàm thoại cuối cùng giữa 2 thằng bạn già thân thiết. Tôi đã biết việc của anh mấy ngày trước, giả vờ như không biết gì, điện hỏi thăm anh thôi. Anh nói anh vẫn khỏe, cách ly xã hội nên không đi đâu, ở nhà riết... Tôi hỏi: Nghe nói chỗ hẻm nhà anh, phía trong sâu bị cách ly phải không? Anh nói: Mấy ngày nay đâu có đi đâu mà biết... Đang nói chuyện vậy mà Anh nói: Thôi ... thôi nhé. Tôi chào anh.
Sau cuộc điện đàm ngắn ngủi đó, tôi đã hoài nghi về sức khỏe của anh. Với giọng nói rất khác thường, khô khan, nặng nề và tiếng được, tiếng mất... Thế rồi, thời gian lặng lẽ trôi, gần trưa nay 02/08 điện thoại reo, Chị Phó giáo họ Matthêu Gẫm báo tin anh đã được Chúa gọi về. Tôi hỏi khi nào? Chị trả lời không rõ anh ơi. mới nghe nói thôi chứ có ra khỏi nhà đâu mà biết. Cúp máy, ngồi lỳ tại chổ 15 phút sau mới đứng dậy nổi. Tôi thật sự xúc động.
Anh Gioan- Baotixita thân mến,
Cộng đoàn giáo xứ Thủ Đức luôn ghi nhận công lao cống hiến của anh trong các cương vị chính tại giáo xứ với một thời gian dài:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét